[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 6: Diệt khẩu (1)

Chương 6: Diệt khẩu (1)

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.572 chữ

12-09-2026

Phòng nước yên tĩnh đến đáng sợ.

Bầu không khí như đông cứng lại, Cao Dương có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập điên cuồng: Xong rồi, chắc chắn bị phát hiện rồi.

Cao Dương nghiêng đầu nhìn Thanh Linh. Mặt cô không chút cảm xúc, nhưng não bộ đang suy tính với tốc độ chóng mặt:

Nếu cảnh sát Hoàng là Sân thú, cô không có cửa thắng.

Giết một con Sân thú với cô đương nhiên chẳng khó, nhưng bên ngoài phòng nước còn cả trăm "người". Một khi để lộ thân phận người thức tỉnh, cô chắc chắn phải chết.

Bỏ trốn ư?

Vô nghĩa thôi. Cho dù bây giờ trốn được thì thân phận cũng đã lộ, cô chẳng sống nổi qua mấy ngày đâu.

Người đồng hành trước của Thanh Linh còn mạnh hơn cô, nhưng cũng mất mạng chỉ vì bất cẩn để lộ thân phận.

Cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành đánh cược vào khả năng cuối cùng.

"Cảnh sát Hoàng, sao chú lại ở đây?" Ba giây sau, Thanh Linh lên tiếng.

Cảnh sát Hoàng thong thả bước tới trước cây nước, khom lưng rót một cốc nước lạnh, hoàn toàn để lộ tấm lưng trước mắt Thanh Linh và Cao Dương.

Rót xong, ông xoay người lại, tựa hông vào mép bàn đặt cây nước: "Vẫn là vụ án của Lý Vi Vi thôi. Chú muốn bắt đầu điều tra từ những người xung quanh con bé, nên mới tới dự lễ truy điệu."

"Có tìm được gì không chú?" Cao Dương cố gắng diễn nét quan tâm đến tiến độ vụ án.

"Hỏi một vòng rồi, cũng có chút manh mối. Nhưng không thể tiết lộ cho hai đứa được." Cảnh sát Hoàng uống một ngụm nước, cười cười: "À đúng rồi, ban nãy hai đứa nói chuyện gì thế, nghe có vẻ thú vị đấy. Thú gì cơ? Rồi quy tắc gì nữa?"

Tim Cao Dương chùng hẳn xuống, quả nhiên không thể lấp liếm cho qua chuyện được.

Đã thế thì đành liều một phen vậy.

"Là một tựa game sinh tồn bọn cháu đang chơi dạo gần đây, đang hot lắm ạ." Cao Dương liếc nhìn Thanh Linh: "Bọn cháu đang bàn về game thôi."

"Thế à?" Cảnh sát Hoàng gật đầu, ra chiều suy nghĩ: "Tựa game này tên là gì?"

"Tên là... 'Quái Thú và Loài Người Đại Đoàn Viên' ạ."

"Nghe tên đã thấy thú vị rồi," Cảnh sát Hoàng không khỏi thở dài hâm mộ: "Giới trẻ các cháu sướng thật đấy, đâu như đám làm công ăn lương tụi chú, từ lâu đã chẳng biết giải trí là gì nữa rồi."

Cảnh sát Hoàng uống cạn nước, đặt chiếc cốc giấy dùng một lần lên nắp bình, thong dong bước ra khỏi phòng nước.

Chỉ trong một phút ngắn ngủi, Cao Dương đã toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng.

Hắn hỏi Thanh Linh: "Giờ tính sao?"

Thanh Linh khẽ nhíu mày: "Có hai khả năng. Một, ông ta là Sân thú, đã sinh nghi và đang cố tình thăm dò chúng ta. Hai, ông ta là si thú."

"Si thú?"

"Si thú khá đặc biệt, còn được gọi là 'kẻ lạc lối'. Chúng tự coi mình là con người, lừa gạt cả chính bản thân. Cho dù người thức tỉnh xuất hiện ngay trước mắt, chúng cũng không làm hại, mà thường sẽ tự động phớt lờ các thông tin then chốt, tự động điều chỉnh lại logic và ký ức trong não bộ."

"Nếu cảnh sát Hoàng là si thú thì chúng ta an toàn rồi." Cao Dương kết luận.

"Phải, nhưng tôi sẽ không đánh cược vào cái xác suất này đâu." Thanh Linh đi đến cửa, nhìn qua khe hở về phía cảnh sát Hoàng đang đứng giữa linh đường: "Sân thú cực kỳ thèm khát con mồi, nếu có thể nuốt trọn người thức tỉnh, chúng tuyệt đối không bao giờ chia sẻ cho đồng loại."

Cao Dương nhớ lại dáng vẻ của Lý Vi Vi lúc muốn giết mình: "Tôi từng chứng kiến rồi..."

"Hiện tại trong linh đường có hơn một trăm người, chắc chắn không chỉ có một con Sân thú trà trộn. Có lẽ đây mới là lý do cảnh sát Hoàng chưa ra tay tấn công chúng ta."

"Ông ta muốn nuốt trọn." Cao Dương hít ngược một ngụm khí lạnh."Khả năng này rất cao." Thanh Linh nhìn Cao Dương, ánh mắt lạnh băng: "Chúng ta vẫn còn cơ hội, ra tay diệt khẩu trước."

……

10 giờ đêm, đồn cảnh sát quận Sơn Thanh.

Lễ truy điệu vừa kết thúc, cảnh sát Hoàng đã lái xe thẳng về đồn.

Thanh Linh và Cao Dương bắt taxi bám theo. Xuống xe, hai người vào một quán cà phê đối diện đồn cảnh sát, chọn một bàn sát cửa sổ để tiện quan sát rồi ngồi xuống.

Hai người gọi chút đồ ăn thức uống, sau đó lôi sách vở bài tập ra, vờ như đang học nhóm, nhưng thực chất là để giết thời gian.

Chuyện đi theo Thanh Linh để giết cảnh sát Hoàng, ban đầu Cao Dương từ chối. Nhưng nghĩ lại, môi hở răng lạnh, nếu Thanh Linh thất bại thì sớm muộn gì hắn cũng chết.

Đằng nào cũng chết, thà chết đứng còn hơn.

Như thế... ít ra trông còn có chút tôn nghiêm.

"Tôi có khối chuyện muốn hỏi cô đấy." Cao Dương hớp một ngụm nước cam.

"Nói đi." Thanh Linh cúi đầu ăn bánh crepe xoài. Cái dáng vẻ dùng dao nĩa cắt vụn miếng bánh ra làm tám phần của cô chẳng khác nào đang xả thịt kẻ thù.

"Ngoài tôi ra, cô còn đồng đội nào khác không?"

"Chẳng phải đã nói rồi sao, trước đây từng quen hai người, chết cả rồi."

"Vậy cô... vẫn luôn hành động một mình à?" Cao Dương khó tin hỏi.

"Hai người." Ánh mắt Thanh Linh khẽ chuyển động: "Còn em gái tôi nữa."

Cao Dương lập tức hiểu ra, cô đang nhắc đến nhân cách thứ hai của mình - Thanh Lăng.

"Hai chị em cô... cũng vất vả thật."

"Lo cho bản thân cậu trước đi." Thanh Linh đặt nĩa xuống: "Lát nữa nếu hành động thất bại, tôi sẽ bỏ chạy, sau đó trốn đi."

"Thế còn tôi?" Cao Dương hỏi.

"Không biết." Ánh mắt Thanh Linh lạnh lẽo: "Tôi không rảnh đi lo cho một cục nợ."

Cao Dương tổn thương sâu sắc.

Hắn đâu phải cục nợ, hắn cũng có thiên phú mà!

Nhưng nghĩ lại, tốt nhất đừng tự chuốc lấy nhục nhã trước mặt người đẹp thì hơn.

Hai người đợi mãi đến tận khuya, cuối cùng cảnh sát Hoàng cũng bước ra khỏi đồn.

Ông đi tới cạnh chiếc xe cảnh sát đỗ bên đường, vừa rút chìa khóa ra đã khựng lại. Cúi đầu nhìn xuống, lốp trước đã xịt lép — là do Thanh Linh điều khiển dao găm từ xa đâm thủng.

Cảnh sát Hoàng không tỏ ra quá bực bội. Ông rút điện thoại ra, vừa gọi điện vừa nói cười vui vẻ, sau đó băng qua đường mua một bao thuốc lá.

Thanh Linh và Cao Dương giữ khoảng cách chừng năm mươi mét, cẩn thận bám theo sau.

Cảnh sát Hoàng vừa hút thuốc vừa nghe điện thoại. Lúc đi ngang qua một công viên nhỏ giữa phố, ông rẽ vào trong, dường như muốn đi đường tắt.

"Cơ hội tới rồi." Thanh Linh rảo bước nhanh hơn.

"Liệu có phải ông ta đang gài bẫy chúng ta không?" Cao Dương vô cùng nghi ngờ.

Ánh mắt Thanh Linh chợt sắc lạnh: "Vậy thì để xem rốt cuộc ai mới là con mồi."

Đêm khuya, cây cối trong công viên rậm rạp, không một bóng người. Cảnh sát Hoàng đơn độc bước đi trong đêm, nhưng càng như thế, Cao Dương lại càng cảm thấy người này thâm sâu khó dò, vô cùng nguy hiểm.

Thanh Linh và Cao Dương lấy khẩu trang và kính râm trong balo ra đeo vào, bám theo cảnh sát Hoàng vào sâu bên trong công viên. Tìm đúng thời cơ, cả hai lẻn ra sau những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng.

Thanh Linh giơ hai tay lên, nhắm thẳng vào chiếc camera giám sát gắn trên cột đèn đường phía trên đỉnh đầu.

Cô tập trung cao độ, dường như đang điều khiển thứ gì đó. Hai giây sau, cô nhẹ nhàng nắm tay lại, camera phát ra một tiếng động rất khẽ, "chấm đỏ" liền tắt ngấm.

"Cậu ra ngoài gọi ông ta lại, cứ nói đại cái gì đó để phân tán sự chú ý." Thanh Linh trầm giọng dặn: "Còn lại cứ để tôi."Cao Dương vô cùng căng thẳng: "Được."

Cao Dương hít sâu một hơi, bước ra khỏi bụi cây, rảo bước đuổi theo: "Cảnh sát Hoàng!"

Cảnh sát Hoàng dừng bước, ngoảnh lại: "Cậu là... ai thế?"

Cao Dương kéo khẩu trang xuống: "Dạ, là cháu đây."

"Cao Dương đấy à? Sao muộn thế này rồi cháu còn ở đây?" Cảnh sát Hoàng mỉm cười.

Cao Dương tiếp tục đóng kịch: "Về chuyện của Lý Vi Vi, cháu chợt nhớ ra một vài manh mối nên muốn báo cho chú."

"Vậy sao?" Cảnh sát Hoàng vừa cười vừa bước về phía Cao Dương, dáng vẻ có phần vội vã: "Được thôi, kể chú nghe thử xem..."

Đột nhiên, nụ cười trên môi cảnh sát Hoàng vụt tắt.

Ông xoay phắt người lại, rút ngay khẩu súng giắt bên hông ra.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!